Thứ ba, ngày 20 tháng 8 năm 2019

HÌNH TƯỢNG NGƯỜI LÍNH TRONG THƠ CA CÁCH MẠNG

 HÌNH TƯỢNG NGƯỜI LÍNH TRONG THƠ CA CÁCH MẠNG

 

“Em chờ anh không nghĩ đến thời gian

Trước vẫn tưởng hai năm rồi họp mặt

Bây giờ đây nước nhà còn chia cắt

Em chờ anh không kể Bắc hay Nam….”

            Giản dị, chân thành, mộc mạc, những câu thơ trên của Tế Hanh đã đi cùng năm tháng, gợi nỗi niềm tha thiết về những cuộc chia li, những lời hẹn thề không phai bạc của những người vợ nhớ chồng, người yêu nhớ người yêu trong suốt trường kì cả dân tộc Việt Nam kiên cường chống giặc ngoại xâm. Nhà phê bình Hoài Thanh đã có nhận xét xác đáng:“Hầu hết những người mang ba lô lặng lẽ đi trên các nẻo đường kháng chiến trong một quyển sổ tay nào đó thế nào cũng có ít bài thơ... Trong cuộc chiến tranh nhân dân của chúng ta, tiếng súng, tiếng nhạc, tiếng thơ cùng hòa điệu.

           Trong thế kỉ XIX, ít có dân tộc nào như dân tộc Việt Nam, trong vòng 30 năm phải đương đầu với hai sen đầm quốc tế hùng mạnh Pháp và Mĩ. Trong hoàn cảnh lịch sử ấy, một cách thật tự nhiên, hình ảnh người lính trở thành một hình ảnh nổi bật nhất trong thơ ca. Và cũng thật tự nhiên, hình ảnh người lính là biểu tượng cho vẻ đẹp cao cả, là biểu tượng về một dân tộc bền gan vững chí trước thử thách sống còn. 

Sau Cách mạng tháng 8 vĩ đại, đội ngũ các nhà thơ Việt Nam xuất hiện một loạt cây bút trẻ. Nét độc đáo của văn học là đội ngũ viết về người lính phần lớn là người lính. Vì thế, thơ viết về người lính cũng là viết về chính mình, đồng đội mình. Trong những năm kháng chiến, như một lẽ tất nhiên, người lính – anh bộ đội được mọi người chú ý. Họ nhanh chóng trở thành linh hồn của cuộc kháng chiến, trở thành niềm tin yêu và hi vọng của cả dân tộc.

 

DÁNG ĐỨNG VIỆT NAM

                         LÊ ANH XUÂN

Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt 
Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng 
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn 
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng. 
Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng 
Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn 
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm 
Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công 
Anh tên gì hỡi Anh yêu quý 
Anh vẫn đứng lặng im như bức thành đồng 
Như đôi dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác Mỹ 
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong 
Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ 
Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường 
Chỉ để lại cái dáng-đứng-Việt-Nam tạc vào thế kỷ: 
Anh là chiến sỹ Giải phóng quân. 
Tên Anh đã thành tên đất nước 
Ôi anh Giải phóng quân! 
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhứt 
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân

BỘ ĐỘI VỀ LÀNG

            HOÀNG TRUNG THÔNG

…Các anh về mái ấm nhà vui 
Tiếng hát câu cười 
Rộn ràng xóm nhỏ 
Các anh về tưng bừng trước ngõ 
Lớp đàn em hớn hở theo sau 
Mẹ già bịn rịn áo nâu 
Vui đàn con nhỏ rừng sâu mới về 
Từ lưng đèo 
Dốc núi mù che 
Các anh về 
Xôn xao làng tôi bé nhỏ 
Nhà lá đơn sơ 
Nhưng tấm lòng rộng mở 
Nồi cơm nấu dở 
Bát nước chè xanh 
Ngồi vui kể chuyện tâm tình bên nhau 
Anh giờ đánh giặc nơi đâu 
Chiềng Vàng, Vụ Bản, hay vào Trị Thiên 
Làng tôi thắng lợi vụ chiêm 
Lúa thêm xanh ngọn, khoai lên thắm vồng 
Giảm tô hai vụ vừa xong 
Đêm đêm ánh đuốc dân công rực đường 
Dẫu rằng núi gió đèo sương 
So anh máu nhuộm chiến trường thấm chi

 


Hoàng Thị Hải Yến
Tập tin đính kèm :


Thông tin đã đăng